Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

VỀ DỊCH SỞI ĐANG BÙNG PHÁT.


Năm 2011, tại thị xã Hòa Mạc, huyên Duy Tiên, Hà Nam, tôi đã dùng Bộ Tám Vùng Bach Huyết để điều trị sốt siêu vi cho một cậu bé 5 tuổi, đang học lớp lá trường mẫu giáo. Trong bài này vì BN đang sốt cao (41 độ C) nên tôi phải dùng theo phương thức cào phải trước, trái sau ở các vùng số 2,3,4,5,6,7,8.
Nhận định chung của tôi là bộ huyệt này CÓ THỂ trị tốt các trường hợp nhiễm siêu vi. Tuy nhiên cần linh động về thủ pháp để không gây rối loạn thân nhiệt của BN.
Với bênh sởi hay phát ban, để phòng ngừa ta có thể dùng bộ này mỗi ngày MỘT LẦN cho các cháu.
Nếu BN đã mọc các mụt sởi, ta có thể theo cách sau và trị liên tục nhiều lần trong ngày, cách khoảng của các lần tác động từ 1g30 phút, đến tối đa là 2 giờ đồng hồ.

Nếu BN đang sốt thì áp dụng cách cào phải trái liên tục ở các vùng 2-3-4-5-6 như nguyên bản bài viết.
Nếu BN không sốt thì ta nên cào luân phiên phải-trái, rồi trái-phải hoặc ngược lại ở các vùng sau vùng số 1.
Cụ thể như sau:
a- Nếu BN có thân nhiệt hơi ấm, sờ bằng cảm giác chủ quan cũng được. Ta cào vùng số 1 ở giữa mặt, dọc theo sóng mũi. Vùng số 2-4-6-8 ta cào phải trước trái sau. Vùng số 3-5-7 ta cào trái trước phải sau.
b- Nếu BN có thân nhiệt hơi mát, ta cào vùng 1 xong, cào các vùng 2-4-6-8 trái trước phải sau, vùng số 3-5-7 phải trước trái sau.
Nói gọn vậy, nhưng cũng cần theo thứ tự các vùng 1-2-3-4-5-6-7-8.
Dĩ nhiên nếu BN đã lên sởi ở mặt thì cào như thế nào để tránh các mụt sởi, không để chúng vở ra là việc phải làm.
Mời các bạn đọc lại bài "SỐT SIÊU VI VÀ DIỆN CHẨN" đã đăng trong Blog của tôi để biết chi tiết các vùng cần tác động của bộ huyệt này.
http://taminhdc.blogspot.com/2012/12/sot-sieu-vi-va-dien-chan_15.html

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

BÓN PHÂN DÊ GÂY RA TRIỆU CHỨNG CỦA BỆNH TIM.




Năm 1990, tại chung cư Ngô Gia Tự, một nam thanh niên khoảng hơn 20 tuổi. Chỉ đại tiện được vào buổi sáng sau khi hút một điếu thuốc, nhưng hơi khó và phân cứng nhỏ như viên bi (Phế và Đại Tràng là biểu lý mà……nên như vậy cũng phải lẻ……hihi). Tôi châm 22,127,17+-,113+-,7+-, 63,50,19,39,37,1,290+-,0+- và sinh huyệt vùng 104- (năm đó tôi còn dùng kim). Hôm sau BN đại tiện dễ dàng và phân to ra. Trị chừng 4-5 ngày gì đó thì BN khỏi hẵn bệnh bón phân dê và cũng không cần hút thuốc để đại tiện nữa…….! Hổng biết cậu ta có tiếc khi bị mất đi một cái thú trước khi đại tiện không?
Sau đó vài tuần, tôi nhận một BN nữ ở Trần Huy Liệu, Phú Nhuận, hơn 60 tuổi bị tai biến đã lâu, cũng bị táo bón phân dê từ trước, cho đến nay lại càng bón hơn vì thêm bệnh liệt. Sau 2 lần châm như trên, bà đã tự đại tiện được và phân không còn nhỏ cứng như phân dê nữa.Tôi hết sức ngạc nhiên vì đây là trường hợp bệnh mạn tính lâu năm chớ không phải mới bị bịnh như cậu thanh niên kể trên. Tuy nhiên sau vài ngày đại tiện thông đều thì bà lại bón. Nhưng cuối cùng rồi cũng ổn thỏa sau khoảng 1 tháng điều trị. Ca này tuy không thành công về vận động nhưng giúp tôi niềm tin và ánh sáng hé mở của một bộ huyệt có thể điều trị tốt những loại bệnh do âm hư. Vì ngay hôm bà tự đi cầu được, tôi mừng rỡ chạy ngay đến nhà thầy Hình Ích Viễn báo cáo trường hợp mới lạ này. Anh nói “kiểu này phải dùng Ma Nhân Hoàn mới xong……..ông về coi trong Kim Quỷ Yếu Lược đi”. Tôi về coi lại thì ra bệnh này được Ông Trương Trọng Cảnh kết luận do âm hư, cần dùng Tể Ma Nhân Hoàn để trị. Đã tâm niệm quyết không dùng thuốc…..thà chịu thua nếu không trị được……để xem môn DC có uy lực đến đâu, giới hạn DC ở đâu, nên tôi chỉ dùng DC trong ca này (cũng như mọi ca bệnh khác). Tuy không dùng thuốc nhưng tôi vẫn theo học thầy Viễn cho đến hết chương trình vì tôi cần y lý để tránh sai lầm trong việc trị bệnh cho mọi người…….đồng thời muốn mượn y lý từ các bài thuốc kinh điển để chuyển thành các bộ huyệt DC, góp một phần nho nhỏ trong việc nâng cao phương pháp.
Tôi rất mừng vì tìm ra một giải pháp cho DC giải quyết một loại bệnh khó (loại bệnh này mà các bạn vuốt quanh môi sẽ khiến càng bón hơn, tôi đã trãi qua điều này…..hihi). Năm đó, tôi chỉ dám đặt tên là bộ Bổ Máu.
Tôi ấp ủ tên bộ huyệt này là BỔ ÂM HUYẾT từ đó nhưng chưa đổi cho đến sau khi tìm ra huyệt 63M…..ở bên Nga (1992)….. thì phác đồ hoàn chỉnh…..Và sau đó, khi nó trị được bệnh tiểu đường, rồi thoái hóa khớp, rồi goutte gây cứng khớp….vv…… và các trường hợp huyết áp cao Dương-chứng. Năm 1997 tôi mới dám chính thức gọi nó là bộ BỔ ÂM HUYẾT cho đến bây giờ…..hihi. Lưu ý các bạn huyệt 63M là huyệt rất quan trọng trong bộ này. Từ huyệt 63 kéo ngang ra gặp đường dọc từ huyệt 130 kéo xuống là vị trí của 63M.
Từ đó loại bệnh này thành công khá nhiều, kể cả với kỹ thuật day cào sau này. Trong đó có mẹ của anh Thống ở Mỹ, là ca bệnh nặng nhất loại này. Được giới thiệu, anh mời tôi đến điều trị cho mẹ. Bà tên Nguyễn Thị Xê, thường trú ở Rạch Giá, bệnh nặng hơn tháng nay, từ BV Đa Khoa Rạch Giá chuyển lên BV Chợ Rẫy, xuất viện nhưng vẫn còn rất mệt.Lúc đó khoảng giữa năm 2005.
Khi tôi đến, BN không nằm được, luôn phải nữa nằm nữa ngồi, thở dốc, biết đói mà không ăn quá một muổng cháo (nên phải cho ăn nhiều lần), uống nước thì chỉ uống được từng muỗng. Không ngủ và cũng không đại tiện cả tuần dù có thuốc tây hổ trợ. Gầy trơ xương, môi khô trắng, da khô khốc bong tróc như bị bệnh vảy nến, người nóng như sốt mà thân nhiệt không cao (thường được gọi là nóng giả). Mắt mệt mỏi nhưng vẫn còn thần khí. HA chỉ khoảng hơn 140/80, Dương chứng rất cao: lui kim 4 nấc.Tim loạn nhịp và nhanh hơn 100. Anh Thống cho biết đại khái là BV chẩn đoán bệnh RLTK tim và suy kiệt cơ thể, ngoài ra không có gì. Họ cho thuốc, tim ổn định tốt hơn lúc chưa nhập viện rồi khuyên đem về bồi dưỡng và hướng dẫn thụt tháo cho bà khi cần (vụ này thì bà có thừa kinh nghiệm……..mấy chục năm rồi chớ bộ….hihi). Bí thế, anh đành “theo” DC……rồi tìm đến tôi……...hihi.
Khám kỹ (hơn 30 phút), biết BN ăn kém đã lâu, riêng táo bón đã rất lâu, vài chục năm. Thỉnh thoảng lại phải thụt tháo mới đi cầu được vài hôm rồi lại bón.
Nhận định BN bị rối loạn tim do Âm hư cực độ. Tôi day nhẹ Bổ Âm Huyết ở bàn chân rồi thu xếp đồ nghề. Anh Thống thảng thốt chụp tay tôi, hỏi .
-          “ Ủa……làm vậy thôi hả thầy…….thầy làm bấy nhiêu thôi sao?”
-          Tôi cười nhẹ: Chổ thầy Châu giới thiệu tui với anh, còn lo ngại gì?
-          Cậu ta e dè: “dạ……uhm……..rồi………thầy nhắm còn chữa được hông? Còn cứu má em được hông ? Em bỏ việc bên Mỹ về đây lo cho má em đó thầy ơi !!! Mong thầy cố gắng giúp gia đình em!!”
-          Tui không dám bảo đảm chắc 100%, nhưng tui nghĩ là còn chữa được. …..tui đã nhận bệnh thì cố gắng chớ sao lại không! Cứ yên tâm đi mà…….!
Hôm sau tôi đến (mỗi ngày chỉ điều trị một lần), bà không còn thở dốc như hôm qua, nằm ngữa được, đã ăn được 1/2 chén cháo, uống nước gần như bình thường, đêm ngủ được khoảng 2 giờ. Lại day Bổ Âm Huyết ở bàn chân, thêm day Bổ Âm Huyết ở mặt, phản chiếu vùng ruột già bị tắc (vùng 104 -).
Hôm thứ ba, tôi đến. Anh Thống kể khoảng 16g chiều qua (sau lần điều trị thứ hai) bà mắc cầu rồi tự đi được 3 cục phân nhỏ như viên bi, cứng như đá, Thống lấy chiếc đủa chọc không bể được, đêm ngủ được 4 giờ đồng hồ, nằm ngồi thoải mái, ăn được 1 chén cháo, uống nước bình thường. Tôi đo huyết áp, vẫn khoảng 140/80 nhưng nhịp tim chỉ còn hơn 90.
Tôi hỏi Thống đã yên tâm về kiểu làm việc của tôi chưa (khám thì lâu, chữa thì mau mà nhẹ nhàng, đơn giản)? Anh cười, đòi theo học DC với tôi……..hihi. Anh quy tụ vài người cho tôi mở lớp. Đây là lớp huấn luyện DC thứ nhì sau 9 năm ẩn dật (1996-2005)…….hihihi.
Từ đó, mỗi ngày bà lại tự đuổi ra được vài cục phân cứng như sỏi như vậy suốt hơn 1 tháng đầu điều trị, có hôm hơn 10 cục……hihihi. Khi bà khỏe hơn, có thể đi đứng bình thường, tôi khám kỹ mới hay là phân khô như trên đóng đầy trong ruột già của bà từ vùng Val hồi manh đến Đại tràng Sigma. Hai tháng đeo đuổi (cũng chỉ Bổ Âm Huyết, phản chiếu ruột già……..làm chủ lực)……..bà lên cân phục hồi thể trạng bình thường vốn có, ăn ngủ tốt, đại tiểu tiện tốt, huyết áp và tim mạch tốt. Tôi cho bà “xuất viện”…. hay gọi là tui “xuất khỏi nhà” bà…..thì đúng hơn …...hihi. Dĩ nhiên có một tiệc chia tay thân tình do bà làm bếp trưởng và các học viên nữ trợ giúp.
Tóm lại, trường hợp này chỉ vì táo bón phân dê nhưng không được giải quyết dứt điểm, lâu ngày bệnh phát triển nặng lên dần, ăn ngủ kém dần gây suy kiệt cơ thể, khiến tim bị rối loạn. NGỌN ở tim mà GỐC lại ở ruột già.
Trong Đông Y, bón  thường được điều trị bằng ba bài Điều Vị Thừa Khí, Tiểu Thừa Khí, Đại Thừa Khí. Nhưng nếu táo bón phân dê thì cả 3 bài đều không dứt điểm được mà phải dùng bài Ma Nhân Hoàn của danh y Trương Trọng Cảnh. Giải pháp này có công dụng y như bài “Ma nhân hoàn” trong Kim Quỷ Yếu Lược của Trương Trọng Cảnh.
Mời các bạn có tay nghề Đông Y dùng thử bài này của môn DC xem sao nhé, không cần vị thuốc nào, không củi lửa đun nấu gì cả …….chỉ cần một cây cào dò nhỏ thôi…….hihi. Bạn có thể tham khảo thêm bài Bổ Âm Huyết ở mục TƯ LIỆU DIỆN CHẨN trong blog này của tôi.
LƯU Ý: táo bón phân dê không phải lúc nào cũng do âm hư đâu nha các bạn. Cần chẩn đoán chính xác trước khi điều trị.
Sài Gòn, 17-09-2013.

GAI THỊ NHẠT MÀU.




Khoảng giữa năm 1987. Đọc xong phần bệnh về mắt, xếp quyển Trung Y Học Khái Luận (NXB Thanh Hóa), nhìn đồng hồ đã 14 giờ, tôi ra mở của phòng chữa bệnh số 19B Phạm Ngọc Thạch, quận 3, TP.HCM để bắt đầu ca làm việc chiều thứ hai-tư-sáu, các đồng sự kia chưa ai tới. Hai chị em đang ngồi chờ vội đứng dậy rụt rè xin khám chữa bệnh. Cô chị có lẻ độ 18 - 20 tuổi, cậu em độ 15.
-          Các cháu bị bịnh gì ? Ai bị bịnh ?
-          Em cháu bị bịnh……. nó bị gai thị nhạt màu.
Tui nghĩ bụng “trời đất, bịnh gì lạ vậy ?” Chữ THỊ thì hiểu là liên quan tới mắt, nhưng gai thị là gì ? Sao lại nhạt màu ? Vậy đó, hồi đó tôi còn dốt đặc các bạn à.
-          Cháu thấy ra sao?
-          Dạ…..cháu nhìn không rõ được. Làm như trước mắt cháu có một màn vải trắng che phủ nên không thấy rõ được cái gì. Như cháu thấy có người nhưng không biết mặt thầy ra sao hết…..
-          Cháu bị như vầy bao lâu rồi?
-          Dạ…………từ hồi năm 1974.
-          Ủa……sao……. bây giờ mới đi chữa bịnh à?
-          Dạ không phải……hồi đó tới giờ….ba má con có cho em con đi BS Cát (một BS về mắt nổi tiếng ở SG….mà quá lâu tôi quên họ tên đầy đủ rồi….) uống thuốc. BS nói bịnh này phải uống thuốc suốt đời…….bây giờ thuốc này không có nữa, mua không ra…..cả tháng nay em con lại bị mờ mắt trở lại………Người ta chỉ tụi con tới đây…nên con đưa tới đây….! Cô chị đỡ lời.
-          Ba má tụi con đâu ?
-          Dạ ……chết hết rồi…….chỉ còn hai chị em con.
Tôi bị một thoáng sững sờ……lại một cảnh khổ!
-          Rồi……tiền đâu mà mua thuốc hoài vậy ?
-          Dạ…….ba má con để lại chổ buôn bán nhỏ ở chợ Tân Định nên cũng có tiền mua thuốc cho em con…….nhưng bây giờ không còn thuốc này nữa……châm cứu có chữa được bịnh này không thầy?
-          Thầy nói thiệt là thầy chưa gặp bịnh này bao giờ…..nhưng thầy sẽ cố gắng….vì cũng có nguyên tắc chữa bệnh này. Nói vậy là vì thật may mắn là tôi vừa đọc xong bệnh về mắt  theo Đông Y (phần nội chướng) trong Trung Y Học Khái Luận vừa kể ở trên. Duyên nghề nghiệp chăng? Nhưng cũng nghĩ bụng…..vài lần mà không hiệu quả gì thì chuyển cho anh Viễn….hihi.
Thật may mắn là ngay sau khi châm xong, cháu trai nói “mắt cháu sáng hơn rồi”. Tôi vừa mừng vừa hoài nghi……. “hổng lẻ kỳ diệu vậy sao?”.
Kỳ diệu thiệt…..chỉ trong 2 tuần (6 lần châm) mắt cháu này đã nhìn rõ mọi vật như khi uống thuốc. Tôi cho cháu nghỉ với lời dặn dò hãy trở lại ngay nếu thấy bịnh tái phát. Khoảng 2 tháng sau lại thấy 2 chị em……đến. Lần này nhẹ hơn vì chỉ mới chớm tăng bịnh vài ngày thôi. Lần này, cũng chỉ 2 tuần là khỏi và……….không thấy trở lại lần nào nữa. Tôi hi vọng rằng cháu đã khỏi hẵn vì lúc bấy giờ (năm 1987-88) thuốc Tây đặc trị vẫn hiếm và ngày càng hiếm.
Sau đó vài tháng, một chị lớn tuổi đưa con trai khoảng 18-20 đến tôi nhờ chữa bịnh tương tự: mắt vẫn đẹp long lanh nhưng không thấy gì được, đi đứng phải có người dắt. Nhà chỉ có hai mẹ con ở Thủ Đức, làm ruộng kiếm sống; mẹ chở con 15 Km bằng xe đạp, mồ hôi còn ướt đẫm áo.  Chị không biết bịnh gì, chỉ nghe nói là con mình bị thong manh (một từ dân gian chỉ bịnh này).
Sau ba lần châm, cháu khai đã nhận biết xe chạy qua trước nhà có màu gì tuy chưa nhìn rõ chi tiết. Tối thứ bảy tuần đó, tôi qua nhà BS Bữu, mang bịnh án để nhờ tư vấn (một đàn anh DC và cũng là sư phụ  về Tây Y của tôi. Lúc này anh còn giảng dạy ở trường Trung học Y tế Bình Dương nên rất khó gặp). Anh cho biết loại bịnh này khá khó mà như vậy là tốt rồi. Và qua buổi tư vấn này tôi mới biết là bịnh thuộc loại thoái hóa thần kinh thị giác và mới biết GAI THỊ là gì và tại sao lại là NHẠT MÀU…….hihihi.
Tiếc thay sau đó không thấy hai mẹ con đến nữa nên không theo dõi được.
Nhưng sau đó, tôi lại tiếp tục gặp bịnh này và đều thành công ít hay nhiều. Trong đó có Nguyễn Văn B., một người bạn cùng khóa VB Đà Lạt bỗng nhiên mắc bịnh trước khi xuất cảnh diện HO……sau khi BS ở BV Mắt Điện Biên Phủ xác định: “cần uống thuốc suốt đời” khiến anh khá hoang mang bấn loạn. Anh tìm đến tôi……cầu may…... May là tôi kịp chữa cho anh khỏi hẵn sau khoảng một tháng điều trị…..…trước khi khám sức khỏe để lên đường ra xứ người…….hihihi.
Một trường hợp đáng tiếc khác: khoảng năm 1995, lúc này tôi ở Gò Vấp, được người thân giới thiệu, một thanh niên đến hỏi tôi “thầy có chữa được bệnh thoái hóa thần kinh thị giác không?”. Tôi trả lời “nếu bảo đảm rằng được thì tôi không dám nói, còn nếu nói có thể được hay không thì tôi trả lời là có thể”. Sau một hồi trò chuyện cậu biến mất. Hai năm sau, cậu (đã mù hẵn một mắt) đến tìm tôi với một bé trai 9-10 tuổi là cháu của cậu, cũng bị bịnh này. Tôi chữa thành công: cháu bé sáng mắt lại bình thường. Bấy giờ tôi mới biết quê cậu ở Đồng Tháp.
Phác đồ ở ca bịnh đầu tiên: 22,127,222,17,7,50,70,37,3,1,290,189,73, 19, 19A, 199. Sau đó tôi cải tiến nhiều lần và hình thành bộ Bổ Máu, rồi Bổ Huyết, rồi Bổ Âm Huyết sau này.
Bây giờ nếu gặp loại bệnh này bạn hãy dùng Bổ Âm Huyết, phản chiếu mắt theo ĐH Âm, có trong phần “Bệnh về mắt”.
Các ca bịnh loại này là một trong những loại bịnh giúp tôi xác định được bộ Bổ Âm Huyết sau này. Tuy nhiên, nếu bệnh đã lâu, không được điều trị kịp thời có khi cũng thuaaaaaaaaaa….hic!
Quận 10, Sài Gòn, 12-10-2012.

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

THÔNG BÁO MỞ LỚP Ở HÀ NỘI

Đầu tháng 5-2014, như lệ hằng năm, tôi lại ra Hà Nội mở lớp mới.
Các bạn có nhu cầu hãy liên lạc với cô PHƯƠNG 0943302228 để biết chi tiết.
Lương-y Tạ Minh.

Thứ Ba, ngày 01 tháng 10 năm 2013

ĐỘT QUỴ VÀ XỬ TRÍ.



Nghĩa đen của ĐỘT QUỴ là quỵ xuống một cách đột ngột. Người ta có thể quỵ xuống đột ngột khi tinh thần khủng hoảng, khi tuột đường huyết, hoặc khi có một biến cố của hệ tim mạch.
Đột quỵ có khá nhiều nguyên nhân xa hay gần, nhưng nếu có liên quan đến hệ tuần hoàn (còn gọi là hệ tim mạch) tỷ lệ để lại di chứng rất cao. Vì vậy, muốn phòng ngừa việc đột quỵ chúng ta cần giữ cho hệ tim mạch luôn luôn khỏe mạnh. Ngoài trường hợp bẩm sinh, giữ cho hệ tim mạch khỏe mạnh là một việc không khó; sống luôn đúng phép dưỡng sinh nhưng cần kiên trì và chặc chẽ hàng ngày, cái này mới khó…...
Kiên trì tập thể dục (không cần chơi thể thao), điều độ trong mọi sinh hoạt ăn uống, làm việc, vui chơi, nghỉ ngơi thư giãn, thiền định càng tốt. Thời gian gần đây,”dân chơi” người VN mình lạm dụng từ thư giãn để chỉ sự vui chơi; trong khi bản chất vui chơi là một kiểu hoạt động khác của thể xác hoặc tinh thần, còn thư giãn bản chất là thả lỏng toàn thân từ tinh thần đến thể xác. Lưu ý điểm này kẻo hiểu lầm tai hại…..! Như nghe nhạc sau khi làm việc mệt mỏi thực ra là một kiểu bắt cơ thể hoạt động khác đi để tránh nhàm chán gây căng thẳng, nhưng tai và não vẫn hoạt động để cảm thụ và phân tích âm thanh. Thư giãn đúng nghĩa chỉ có thể là Thiền Định hoặc ngủ.Thiền có cấp độ thư giãn cao hơn ngủ, vì trong khi ngủ bạn có thể nằm mơ, cũng là một dạng hoạt động khác của não. Còn khi Thiền đúng mực, não bộ được nghỉ ngơi hoàn toàn. Cho nên khi Thiền sâu, không ngủ vẫn tỉnh táo.
Khi hệ tim mạch đã biến đổi xấu đi thì việc tái lập sự khỏe mạnh của chúng lại khó hơn, cần kiên trì và chặc chẽ hơn nữa.
Khó, vì các biến đổi xấu đi của tim mạch gồm hệ quả của các cơ quan khác và cả của chính nó. Nó có thể biến đổi theo nguyên lý, cơ chế của Tây y lẫn Đông y.
Kiên trì vì các biến đổi của tim mạch là một quá trình trục trặc tâm sinh lý dài lâu mới thành hệ quả. Cần có thời gian để đẩy lùi các trục trặc đó.
Chặc chẽ vì sau khi đã bị biến đổi, chúng rất dễ phát triển thêm mà lại khó bị đẩy lui. Mà trong cuộc sống ngày càng phức tạp như hiện nay chúng ta dễ bị lơ đãng, hoặc rơi vào một tình thế khó giữ vững nề nếp của mình.
Thêm một điểm khó nữa là cần giữ vững tâm lý của mình trong suốt cuộc hành trình đẩy lui bệnh hệ tim mạch hay các bệnh khác: sự thanh thản, an nhiên tự tại. Chữa bệnh nhưng vẫn phải giữ tinh thần thoải mái không lo sợ buồn phiền gì cả, chỉ thuần túy là thực hiện các hoạt động cải thiện sức khỏe mà thôi. Nói cách khác là giữ cho Tâm (tinh thần) khỏe mạnh dù thân đang bệnh. Muốn vậy, không gì bằng THIỀN ĐỊNH. Hãy tập thiền định khi còn đang khỏe mạnh, phơi phới sức sống. Thiền định rất tốt, tuy không phòng chống được mọi bệnh tật nhưng nó giúp chúng ta vượt qua mọi sự một cách tương đối dễ dàng kể cả bệnh tật hay các tai nạn khác của kiếp người.
Vì vậy, mà các bạn thấy trong tài liệu của tôi, khi nói đến bệnh hệ tim mạch tôi luôn nhắc nhở việc dùng thuốc tây theo chỉ định của bác sĩ chuyên khoa tim mạch, bởi vì một BS kể cả BS nội khoa tuy cũng hiểu biết về tim mạch nhưng kiến thức và kinh nghiệm về tim mạch không đầy đủ và sâu sắc như BS chuyên khoa TM.
Đôi lời chân tình, mong các bạn lưu tâm.
Với kiến thức không hoàn chỉnh (vì tôi không phải là BS chuyên khoa tim mạch), với kinh nghiệm chưa đầy dặn (vì tuổi đời còn kém nhiều bậc lão y), với lãnh vực hạn hẹp là chỉ chuyên về dùng huyệt (trong đó, phần nhiều là thuộc Diện Chẩn), tôi viết bài này chỉ nhằm nêu lên, đóng góp một vài kinh nghiệm nhỏ trong lãnh vực tim mạch và đột quỵ đã gặp và đã xử trí mà thôi.

ĐỐI PHÓ VỚI ĐỘT QUỴ.
Như đã nêu trên, đột quỵ chỉ là hiện tượng giống nhau của nhiều bản chất khác nhau. Do đó, việc can thiệp cấp cứu đột quỵ không đơn giản như một số bài viết xuất hiện trên internet.
Nếu khi đó mà bạn đo được huyết áp và phân biệt được HA âm chứng hay HA dương chứng thì việc cấp cứu tại chổ mới có tỷ lệ thành công cao, bằng không sẽ dễ gây tai hại thêm khi nhầm lẫn thủ pháp khiến tình hình nguy ngập thêm, nếu may mắn không hại thêm thì lại làm chậm lại cơ may cấp cứu cho BN tại BV……mà trường hợp này, nhanh chậm vài giây có ý nghĩa lớn và vô cùng quý giá.
Cho nên tốt nhất là đưa ngay BN đến bệnh viện gần nhất.
Trong khi trên đường đến BV bạn có thể tạm thời can thiệp như sau:
Đo HA theo cách của tôi đã hướng dẫn để biết BN có đang bị cơn cao HA hay không, và là HA dương hay âm chứng.
Nếu HA bình thường hoặc thấp, chỉ cần bấm 19 cho BN tỉnh dậy. Xem thêm bài ngất xỉu trong tài liệu của tôi.
Nếu HA cao dương chứng: Uống thuốc hạ huyết áp nếu có. Day bộ Giáng ở mặt, có thể kết hợp với thủ pháp chích nặn máu ở Thập Tuyên (đầu 10 ngón tay, ngón chân). Nếu không thành công ngay thì day Bổ Âm Huyết ở mặt và không làm gì thêm.
Nếu HA cao âm chứng. Uống thuốc hạ huyết áp nếu có, hơ bộ Thăng ở bàn chân, có dầu càng tốt.
Nếu chỉ biết HA bệnh nhân cao mà không biết được tình trạng HA là âm hay dương chứng thì thuốc hạ huyết áp là cần thiết mà không làm gì thêm……..và cũng như nếu không biết tình trạng HA của BN thì không can thiệp gì cả, chờ để BV can thiệp là tốt nhất.


ĐỀ PHÒNG ĐỘT QUỴ.
Đột quỵ luôn có liên quan đến bệnh lý của hệ tim mạch. Vì thế muốn không đột quỵ ta cần có một hệ tim mạch khỏe mạnh. Nhưng nếu lỡ mang bệnh thuộc hệ tim mạch thì làm sao đây?
Hãy chọn bác sĩ chuyên khoa tim mạch điều trị cho mình, luôn tuân thủ quy trình điều trị và theo dõi của bác sĩ…….. Và sinh hoạt sống theo đúng PHÉP DƯỠNG SINH của Đông Y.
1.      Theo Tây y: uống thuốc đúng giờ, đúng liều, luôn có ít nhất một viên thuốc cấp cứu huyết áp trong túi, kể cả đang ở trong nhà. Vì có nhiều trường hợp HA đột biến, BN cảm nhận được, đi lấy thuốc cất trong tủ mà vẫn không uống kịp. Luôn đo huyết áp mỗi ngày 3 lần: sáng lúc mới thức giấc còn trên giường, trưa sau khi ăn xong, tối trước khi ngủ. Ghi chép vào sổ riêng và đưa BS xem mỗi lần tái khám. Việc này rất có lợi cho bạn vì BS sẽ nhận định rõ ràng hơn tình hình biến động HA của mình và dễ dàng điều chỉnh thuốc hợp lý và ít tốn kém nhất cho mình. Nếu muốn kết hợp với thảo dược Bắc-Nam thì nên cẩn thận từng bước và ngưng ngay khi thấy tiến triển xấu đi.
2.      Theo Đông y:
·         Luôn giữ cho tinh thần thoải mái an vui và thanh thản, tránh các xúc động bất cứ kiểu gì từ buồn lo, giận dữ kể cả vui mừng (việc này cần sự hợp tác chặc chẽ của các thành viên trong gia đình).
·         Giữ cho nhiệt độ cơ thể bình ổn, không để cơ thể chịu đựng nóng hay lạnh (tốt nhất là không cảm thấy nóng hay mát quá), do đó nên mặc quần áo tùy thời tiết hoàn cảnh cụ thể, luôn luôn chú ý cảm giác ấm mát của cơ thể để điều chỉnh kịp thời. Không để mắc mưa, tốt nhất là không đi trong mưa dù có áo mưa. Đi ra khỏi nhà nên cầm theo một chiếc áo gió dù trời đang nóng để dùng khi cần thiết vì thời nay nhiều nơi để máy điều hòa hơi lạnh.
·         Không ăn uống chất có nồng độ cao như quá chua, quá cay, quá mặn, tránh các chất kích thích như thuốc lá bia rượu…..vv….kết hợp với các chỉ định về ăn uống của Tây y khi có các bệnh khác kèm theo HA. Vì HA là một bệnh do Tây Y khám phá ra nên họ có nhiều công trình nghiên cứu và kinh nghiệm hơn. Riêng tôi thấy rằng HA dương chứng cần kiêng rượu, có thể dùng bia chút ít cho vui. Nếu HA âm chứng thì lại nên kiêng bia và có thể dùng chút ít rượu cho vui khi có dịp.
·         Tập thói quen tốt là trước khi có một hành động gì đó kể cả việc ăn uống là nghĩ ngay đến việc này, chất này có gây ảnh hưởng xấu đến bệnh của mình không?
·         Học và tập Thiền Định, tuy nhiên không nên cưởng bức cơ thể khi cảm thấy mỏi mệt căng thẳng khi tập Thiền. Khi cảm thấy chớm căng thẳng hay mỏi mệt là xả thiền ngay. Tập Thiền ngay khi chưa có bệnh, càng sớm càng tốt trong cuộc đời mình.

Không nói đến các điều cao siêu theo tôn giáo, bản chất của Thiền căn bản là cho não nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc mỏi mệt, tập cho não thực hiện được thao tác hoạt động và ngưng nghỉ khi cần theo ý muốn của mình; dần dần làm chủ được các cảm xúc bản thân. Vì thế, tư thế ngồi không bắt buộc bán già hay kiết già (tư thế hoa sen) gì cả mà có thể ngồi trên ghế, chỉ cần lưng thẳng, cổ thẳng. Nhìn về phía trước cách vị trí ngồi chừng 1 đến 1,5 mét là được. Thở  bình thường. Chọn không gian yên tỉnh.
Khi thiền, dừng mọi hoạt động của não bộ như suy nghĩ, hồi tưởng, mơ ước…… Không nhớ đến điều gì hay người nào cảnh nào. Ví dụ như hể nhớ đến ai việc gì thì vất bỏ quên ngay bằng cách chú ý đến hơi thở đang vào hay đang ra, đếm từ 1 đến 10. Cụ thể vào 1 ra 1, vào 2 ra 2…..cho đến 10 rồi trở lại 1. Vì hơi thở dài hơn tiếng đếm nên bạn có thể đếm “vào 1…1…1” cho đến khi hết thở vào, rồi đếm “ra 1…1…1” cho đến khi thôi thở ra. Biện pháp này nhằm chuyển sự tập trung của sự chú ý vào việc thở vào ra và đếm mà quên đi người hay việc bỗng nhớ đến. Thời gian đầu không làm được vì chỉ cần 1 hay 2 lần thở là lại nhớ ngay đến việc vừa rồi hoặc việc khác. Hãy bình tỉnh và kiên nhẫn, rồi “thời gian quên” sẽ dài ra hơn. Khi theo dõi và đếm số lần hơi thở vào ra được 10 - 20 lần của 10 hơi thở mà không bị phân tâm (nhớ việc hay người hay cảnh). Nên nâng cao một bước nữa là không đếm mà chỉ theo dõi hơi thở vào và ra mà thôi. Như chỉ niệm “vào…vào…vào”……rồi “ra…ra…ra”. Cứ thế, cho đến khi chừng 3 phút mà không nghĩ gì cả là bắt đầu đạt. Đến đây bạn có thể không cần niệm vào và ra mà chỉ ngưng ý nghĩ để theo dỏi hơi thở. Khi thuần thục đến giai đoạn này bạn không cần chú ý gì vào hơi thở nữa mà chỉ ngưng không suy nghĩ. Phát triển khả năng này càng kéo dài càng tốt. Tuy nhiên khi thấy cơ thể mỏi mệt căng thẳng thì xã thiền ngay, đứng lên, đi đi lại lại cho thư giãn. Lần sau tập tiếp. Khi thiền với tư thế ngồi ghế thoải mái thì xã thiền chỉ là đứng lên đi lại một lúc là được. Khi ngồi thiền bán hay kiết già, bạn cũng chỉ cần nằm ngữa ra, đưa 2 chân lên cao một lúc cho máu đen trở về bụng và tim, rồi đạp xe đạp trong tư thế nằm ngữa đó vài chục vòng, rồi tự xoay cổ chân vài chục vòng……Chỉ vậy là đủ.
Khi ngồi yên được chừng 30 phút mà tâm không tán loạn (suy nghĩ lung tung) là trình độ thiền của bạn khá tốt. Hãy duy trì và phát triển cao hơn nữa.
Tiến bộ đến giai doạn này, bạn có thể tập thiền bất cứ lúc nào rãnh rỗi. Có thể đang làm việc hay học tập mỏi mệt bạn ngưng vài phút để thiền tại chổ, không bận tâm đến xung quanh. Nếu được như vậy bạn sẽ thấy sự mỏi mệt của não bộ tan biến nhanh chóng. Khả năng làm việc của não phục hồi khá lên hẵn.
Cho đến khi bạn điều khiển được não bộ: cho phép nó suy nghĩ hay bắt nó ngưng suy nghĩ như ý muốn chỉ trong vòng từ 1 đến 3 hơi thở là đạt.
Thiền còn có nhiều mức độ khác cao hơn khó hơn nhưng ở bài này như vậy là đủ để bảo vệ não bộ và góp phần bảo vệ sức khỏe của bạn rồi.
Lương-y Tạ Minh, Hà Nội 06-08-2013.


Thứ Tư, ngày 04 tháng 9 năm 2013

NGẤT XỈU VÀ RUỘT BÁNH MÌ.



Cứu ngất không khó, bấm 19 một phút là xong. Tốt hơn nữa là cho bệnh nhân uống một ngụm trà đường, trà gừng gì đó. Nhưng có bao giờ bạn cứu ngất xong với đầy đủ biện pháp mà hể ngồi vừa yên vị thì BN lại ngã ra ngất tiếp không? Nằm xuống, ngồi dậy vài lần như thế !
Hồi còn làm việc tại TT/DC-ĐKLP, 19bis Phạm Ngọc Thạch, tôi gặp một cô BN như vậy. Khi cô xỉu lần thứ ba, tôi chợt nhớ lời thầy Viễn nên thủ sẵn một miếng ruột bánh mì nhỏ hơn ngón tay cái (vì chỉ có bấy nhiêu), bấm cho cô tỉnh dậy, tay vẫn đặt lên huyệt 19, đưa cô ta nhai và nuốt miếng ruột bánh mì nhỏ xíu đó rồi chiêu một ngụm nước lọc. Thế là cô tỉnh lại như sáo. Hỏi ra, do cô ta đến chữa bệnh mà không ăn sáng, chờ đợi lâu, đói bụng nên chỉ mới châm một huyệt là cô ngã người ra xỉu liền.
Thú thiệt, lúc mới nghe thầy Viễn phổ biến, tôi bán tín bán nghi; mặc dù tôi cũng biết câu “cốc khí hành mạnh và nhanh nhất trong cơ thể người” nhưng chỉ với một miếng nhỏ xíu “cốc phẩm” (thực phẩm từ ngũ cốc) như vậy mà cứu tỉnh người đang xỉu vì đói thì hơi khó tin…….hihihi.
Vụ này, tôi làm cũng không chỉ lần đầu tiên đó. Bạn ráng ghi nhớ và thử xem nếu gặp trường hợp tương tự nhé.
Rất ngộ nghĩnh…….hihi.
Bạc Liêu, 26-04-2013.