Thứ Hai, ngày 21 tháng 4 năm 2014

CHUYỆN Ở Ô MÔN.





Năm 1991, tôi nhận huấn luyện DC cho một nhóm học viên thuộc Phật Giáo Hòa Hảo ở Ô Môn, TP Cần Thơ. Chương trình gồm 3 tuần, buổi sáng chữa bệnh cho bệnh nhân và huấn luyện thực hành tại một phòng chẩn trị gần chợ Ô Môn, buổi chiều dạy lý thuyết.
TÀ CÒN MÀ BỔ THÌ BỔ BIẾN THÀNH TÀ.
Tối Chủ nhật cuối tuần thứ hai, một chị đứng tuổi dẫn theo 3 cậu thanh niên vào nhà Ba Thăng gặp tôi - chủ nhà cho tôi tạm trú. Sau khi chào tôi, quay mặt về sau chị nói “chào thầy đi con”.Đi ngay sau chị là một thanh niên ốm teo nhìn tôi, không có một cử chỉ gì chứng tỏ là “chào thầy” mà còn nhìn tôi chằm chằm với đôi mắt đỏ lừ như máu, ngay sau cậu ta là hai thanh niên lực lưỡng. Tôi hiểu ngay mình đang đối diện với một bệnh nhân tâm thần, đã nghe học viên Khôi đề cập. Nhìn cậu, tôi hơi ớn…….vì sợ bị cậu oánh bất ngờ…….hihi.
Sau khi mọi người an tọa, mẹ Giang (tên thanh niên bệnh nhân) kể, đại khái như sau:
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự ở Campuchia về một thời gian ngắn, cậu bị bệnh. Được BV Tâm Thần Cần Thơ điều trị ngoại trú cả năm nay, tuy có ổn định hơn nhưng không khỏi. Hiện trạng ăn uống Tùng thường nhưng ít ngủ, không chịu ngồi yên một chổ mà cứ đi loanh quanh suốt ngày, nếu không có mẹ hay anh em canh giữ là cậu đi ra đường, thỉnh thoảng lại lên cơn đập phá đồ đạc trong nhà, có khi đang ngồi thì đập bàn đập ghế quát tháo ai đó. Những khi như vậy được cái là mẹ cậu nói cậu còn biết nghe lời, dịu lại ngay. Nhưng bà lại phải ra chợ buôn bán, cứ thường phải chạy về can thiệp vì khi lên cơn thì anh em cậu không nói được cậu, có khi hai người anh em phải bắt trói cậu khi mẹ chưa về kịp.

Nhận định đây là bệnh tâm thần dạng hưng phấn. Giở trò cũ đánh lạc hướng bệnh nhân, tôi ngồi bên cạnh, nắm hai cổ tay cậu nói luyên thuyên không cần nghe trả lời, vì cậu ta có trả lời đâu mà phải nghe ……hihi!! Đây là thủ pháp truyền khí công Âm Dương cho bệnh nhân. Nào là cháu tên gì, bao nhiêu tuổi, ăn cơm thấy ngon hông, uống nước có nhiều hông, ngủ có ngon hông……vv và vv……Liếc đồng hổ thấy đã đủ 2 phút, tôi buông tay nói xong rồi. Mẹ và anh em cậu có vẻ ngạc nhiên, tôi cho biết cần phải từ từ, cứ bình tỉnh; Khôi đứng bên cạnh nói thêm cho gia đình yên tâm ra về.
Tối hôm sau, thứ hai của tuần, vừa bước vô nhà, Giang gật đầu chào tôi với 2 từ “chào thầy”. Tôi mừng rỡ khi nhìn thấy đôi tròng mắt của cậu đã chuyển sang màu hồng. Lại nói linh tinh nhưng lần này tôi đặt các đầu ngón tay lên mặt Giang lần lượt theo nửa Bộ Giáng (xem bài BỘ GIÁNG), Mỗi huyệt 2 phút rồi cho về.
Lần thứ ba, thứ ba của tuần, tôi đưa que dò cho Giang coi, rồi quẹt nhè nhẹ lên tay cậu để cậu yên tâm là không đau đớn gì và nói “để thầy day huyệt cho cháu mau hết bịnh nha”, Giang gật đầu. Tôi yên tâm không lo bị oánh nữa …….hihi……nên day cho cậu trọn bộ Giáng, nhưng nhẹ nhẹ thôi không dám gây đau……chắc các bạn cũng biết lý do rồi……hihi. Cứ thế, Giang dần tươi tỉnh. Đến thứ năm, Giang đã chịu ngồi yên, sinh hoạt cười nói bình thường với gia đình, nhìn bên ngoài như người không có bệnh gì.
Kế hoạch của tôi là chủ nhật tôi về lại Sài Gòn vì chương trình giảng dạy đã hoàn tất và cũng đã nhớ nhà nhớ con gái bé bỏng của tôi quá rồi. Sáng Thứ sáu, tôi đề nghị gia đinh đưa Giang đến phòng chẩn trị để chửa trị như mọi bệnh nhân khác. Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định châm bộ BỔ MÁU (tiền thân BỔ ÂM HUYẾT) vì Giang có hiện tượng của huyết kém nặng.
Sáng thứ Bảy, gia đình cho biết sáng nay Giang lại trở chứng hục hặc với hai anh em, lại đi đi lại lại, tuy không nặng như trước nhưng rõ ràng là bệnh tăng lại. Tôi sực nhớ câu “tà khí còn nặng mà bổ thì bổ sẽ biến thành tà”. Đây là hiện tượng thường gặp trong phương thang (thuốc), nhưng không ngờ hôm nay tôi lại gặp chứng này trong phương huyệt châm cứu. Thời đó, tôi còn thường ưu tiên cho kỹ thuật châm kim vì nhanh gọn hơn day ấn. Thế là tôi lại phải trở lại với Bộ Giáng và để lại “cẩm nang’ cho Khôi (học viên cứng nhất lớp) để Khôi châm tiếp cho Giang, mỗi tuần châm thử Bổ Máu một lần, nếu bệnh nhân không trở chứng thì cứ bổ máu cho đến khi khỏi bệnh.

Hai tháng sau, Khôi gởi thư cho tôi biết Giang đã khỏi bệnh sau 1 tháng điều trị thêm, chỉ châm thử  Bổ Máu một lần sau tuần đầu tiên mà không thấy trở chứng.
Lần kỹ niệm 14 năm thành lập Diện Chẩn (năm 1994) được tổ chức ở nhà Văn Hóa Thanh Niên, Khôi và vợ chồng anh Ba Thăng lên tham dự và đã báo cáo trường hợp này trước tập thể.
Hóa ra, trong châm cứu bấm huyệt kể cả trong DC cũng có thể xảy ra “Tà còn mà Bổ thì Bổ biến thành Tà” chớ không phải chỉ xảy ra trong phương thang.
12-04-2014.
Sài Gòn, quận 10.

TĂNG HUYẾT ÁP VÌ NHIỄM LẠNH TRÊN NỀN HUYẾT ÁP CAO DƯƠNG CHỨNG.

6g30 sáng, vừa bước ra cửa chờ anh Ba Thăng đưa đi ăn sáng thì một cô gái chạy xe gắn máy tới hỏi lớn “ thầy Phước đâu rồi ?”. Chị Ba Thăng đứng ngay sau lưng tôi trả lời “thầy Phước đi ra chợ ăn sáng rồi, có chuyện gì hôn?” – Thầy Phước là lương y trưởng phòng khám địa phương.
-          Cô thầy Phước bị lên huyết áp, nguy lắm !
-        -  Thôi…….. có thầy Minh ở đây, thầy vô đó giùm chớ biết thầy Phước ở đâu ngoài chợ mà kiếm?

Vậy là tôi phải “thế mạng”……..hic!

Chở chị Ba Thăng sau lưng, tôi chạy băng băng theo cô gái trên đường làng ngoằn ngoèo hơn 1 cây số, bề ngang chưa tới 1 thước, nhiều chổ xe tưng lên thiếu điều hất 2 chị em tôi xuống ruộng mới vừa lòng – cũng may tôi thuộc hàng “tay lái lụa”…….nên không sao ……hihi. Bước vào nhà, bà cụ gầy ốm đang nằm rên hừ hừ, bàn tay bàn chân co lại dạng như kiểu hạ calci huyết. Đo huyết áp, tôi bơm lên 200, xã hơi thì thấy kim giật ngay và lui khá xa, tức là HA cao hơn 200 và là dương chứng. Tôi xã hơi máy đo ngay, sờ thấy tay chân bà lạnh ngắt như nước đá. Sở dĩ tôi không đo đúng quy trình để xem số dưới của huyết áp (Tâm trương) vì ở đây cần nhanh, can thiệp gấp càng sớm càng tốt.

Huyết áp cao âm chứng, tay chân lạnh tôi gặp rất nhiều nhưng trường hợp này thì ngược lại HA cao, tay chân lạnh mà lại dương chứng, có điều gì nghịch lý ở đây? Để y máy đo như vậy, tôi suy nghĩ và rất phân vân. Rõ ràng là không thể đưa bà đi bệnh viện trong tình thế đường xá và phương tiện như vậy, chắc chắn bà sẽ bị tai biến ngay khi vừa ra khỏi nhà. Can thiệp thì hiện tượng vừa nghịch lý vừa nặng như vậy, chỉ cần một chút sơ sẩy là………hết đường cứu vãn. Sau vài giây, tôi thầm nghĩ  “một là cứu được bà cụ, hai là……….chuyện gì tới sẽ tới!…..chớ làm sao thối lui được !??”

Tôi đành làm theo đúng nguyên tắc đã tìm ra: huyết áp cao dương chứng thì day bộ Giáng. Thử chiêu thứ nhất này xong, đo lại, HA vẫn cao hơn 200. Tôi lại dùng hơ ngãi bộ Điều Hòa (vì hàn chứng ở biểu), đo lại vẫn vậy. Cuối cùng, tôi quyết định hơ bộ Thăng, nhưng không dám hơ mạnh mà chỉ hơ mỗi huyệt một lần (thử xem sao !), vừa xong bộ Thăng lần thứ nhất, nghe bà thở hắt nói “ đở rồi thầy ơi”, thế là tôi yên tâm hơ tiếp cho đủ liều lượng bộ Thăng. Xong trọn bộ Thăng với 3 vòng hơ, bà mở mắt ra nói “khỏe rồi……cám ơn thầy”. Tôi mừng rỡ, đo lại huyết áp cho bà đúng quy trình, kết quả 170/100, lui kim 3 nấc (6mmHg). Trên lý thuyết, như vậy chưa đạt chuẩn an toàn, tôi định hơ một lần nữa thì chị Ba Thăng nói “được rồi đó thầy ơi, bà cụ này chuyên môn 170,180 không hà…….lâu lắm rồi”.

Tôi thốt nhiên hiểu ra, bệnh nhân bị huyết áp cao dương chứng mạn tính, nay bị trúng lạnh khiến HA tăng vọt hơn lên. Tôi thở phào vì xém chút nữa lại khiến bà tăng HA trở lại, mất công hóa giải……….hihi……..và cũng vui vì vừa gặp một trường hợp hiếm, nguy hiễm vì nghịch lý mà hóa giải được. Thêm một kinh nghiệm lâm sàng sáng tỏ thêm về y lý cho tôi.

Trên đường về, chị Ba Thăng nói:
-        -  Thấy bà cụ như vậy, em toát mồ hôi hột và hồi hộp quá.
-         - Tui cũng có hơn gì đâu ? Chị không thấy mồ hôi tui ướt nhẹp áo à?
-         - Dạ thấy chớ…….....tới chừng nghe bà cụ nói đở rồi, em mới hết hồi hộp. Thầy hay thiệt !
-         - Hay gì ?..........hay không bằng hên chị ơi !!!!

Tối hôm đó, Phước ra mời tôi đi uống cà phê. Lần đầu tiên cậu chính thức tiếp xúc với tôi, vì cả tuần qua chỉ gật đầu chào khi gặp nhau ở phòng khám.
Câu đầu tiên khi ngồi vào ghế ở quán cà phê là Phước cám ơn tôi đã cứu bà cụ hồi sáng. Cậu tỏ ý ngạc nhiên là sao hiệu quả cấp kỳ như vậy, thường cậu phải sắc thuốc, cho uống, thì tổng thời gian cũng phải xấp xỉ 2 giờ sau mới hạ HA xong. Tôi nói ý nghĩ của tôi hồi sáng khi đối diện với bà cô của Phước rồi kết luận cũng là may mắn thôi.
Trò chuyện, mới hay Phước nhỏ hơn tôi vài tuổi, mồ côi cha mẹ, ở với cô ruột từ nhỏ, theo nghề cũng khá lâu, thuộc hàng có danh ở chợ Ô Môn (cái này là do các học viên nói chớ Phước không nói, cậu tuy nhỏ tuổi nhưng Tâm và Tánh khá thuần hậu trầm tỉnh). Phước hỏi tôi nhận định thế nào về bịnh tình bà cô và có ý kiến gì tư vấn giúp cậu, vì từ lâu cậu chỉ khống chế HA cho bà cụ ở mức 170/100 chớ không thể giãm hơn. Tôi hỏi:
-         -Lâu nay em điều trị cho cô theo phương hướng nào?
-         -Em nhận thấy bà bị Can Dương vượng nên theo hướng Bình Can, Giáng nghịch.
-         -Theo anh thì bà cụ bị âm hư nặng, nên theo hướng bổ âm. Lấy bài Lục Vị gia giãm mà trị có thể kéo HA bà trở về tiêu chuẩn.
-         -Anh có thể cho em phương thang cụ thể không?
-          -Hihihi………anh hiểu y lý chớ không rành thuốc. Không dám ra phương thang đâu. Em cứ theo hướng dưỡng âm thì tốt hơn là bình can giáng nghịch, vì theo anh trường hợp này bình can giáng nghịch chỉ trị chứng chứ không trị được bệnh đâu.
Trước khi ra về, Phước ngỏ ý nhờ tôi hội chẩn một ca bệnh cả năm nay cậu không giải quyết được. Gọi là hội chẩn vì cậu sẽ mời một lương y tên Thanh ở huyện kế bên sang để cả ba cùng xem xét.

Một năm sau, tôi có dịp ghé lại Ô Môn, Phước cho biết HA của cô cậu đã bình ổn ở mức tiêu chuẩn 120/70, khỏe mạnh. Hai anh em lại một phen lai rai cà phê tâm sự đến khuya vì cả hai đều không biết uống “gụ” - rượu, theo kiểu phát âm của người miền Tây Nam Bộ……hihi .
Quận 10, Sài Gòn, 13-04-2014.

BÊN TRÁI RÚN CÓ ĐỘNG KHÍ LÀ BỆNH Ở CAN ?

Hai hôm sau buổi cà phê giao lưu đầu tiên, sáng sớm ở phòng chẩn trị, Phước mời tôi sang tổ châm cứu, Lương y Thanh và bệnh nhân đã có mặt. Hóa ra bệnh nhân là cậu thanh niên tôi thường gặp nằm ở giường với hàng chục cây kim gắn điện xung ở lưng mỗi ngày. Phòng thuốc ở ngoài cùng, phòng châm cứu ở giữa và DC ở trong cùng nên ngày nào tôi cũng gặp bệnh nhân này.

Sau màn giới thiệu ngắn gọn, Phước nhường cho Thanh trình bày. Đại khái là hai anh em đồng nghiệp và đồng môn huynh đệ này rất nhức đầu với ca bệnh. Đã một năm mà không chuyển biến gì nên đành châm cứu cho Tùng đở mệt mà thôi – tên bệnh nhân. Thanh luận giải khá nhiều, tôi không nhớ hết nhưng tóm lại là bệnh thuộc hư hàn, gốc ở Can. Tôi hỏi:
-          Sao các bạn biết ở Can ?
-          À……..ngoài mạch lý ra, tụi em còn phát hiện bên trái rún của BN có động khí. Anh sờ thử coi. Thanh trả lời – Thanh và Phước đều nhỏ tuổi hơn tôi.
Lần đầu tiên tôi gặp hiện tượng này, dù đọc trong y-thư đã lâu; tôi tò mò đặt các đầu ngón tay vào cạnh bên trái rún của Tùng. Quả thật, nơi này cứ nảy lên từng nhịp đều đặn và liên tục, lạ thiệt……..hihi.

Suy nghĩ một chút, tôi liên tưởng đến vùng này là vùng động mạch chủ bụng đi qua. Nhưng thông thường không thể nhận biết hoạt động của động mạch chủ bụng này vì nó nằm khá sâu trong ổ bụng; sờ mạch ở cổ tay, tôi thấy cả hai đồng nhịp điệu. Tôi hỏi bệnh nhân:
-          Bịnh của em có triệu chứng ra sao?
-          Dạ, em mất ngủ luôn vì không thể nằm ngữa được, cứ phải ngủ theo kiểu nữa nằm nữa ngồi hoặc ngồi mới được !
-          Tại sao em lại không nằm được?
-          Dạ……tại vì hể nằm một lát là em mệt không chịu được, phải ngồi mới khỏe.
-          Nằm nghiêng thì sao?
-          Nằm nghiêng thì cũng không thoải mái lắm …….nhưng không mệt như nằm ngữa…….. nhưng cũng không ngủ được khi nằm nghiêng cho nên em cứ phải nửa nằm nửa ngồi mới không mệt và ngủ được…….mà cứ bị thức giấc nhiều lần nên mệt vì thiếu ngủ.
-          Thường thì nằm bao lâu mới lên cơn mệt ?
-          Dạ chừng vài phút, em không để ý.
-          Em đang khỏe đúng không?
-          Dạ……..
-          Em nằm xuống rồi chừng nào bắt đầu mệt thì nói nha.     
Tùng nằm ngữa ra giường, một lát sau cậu than mệt và ngồi dậy. Tôi nhìn đồng hồ: 5 phút.
Tôi đốt điếu ngãi cứu, chờ Tùng khỏe hẵn, bào cậu nằm xuống, hơ xức dầu bộ Thăng và phản chiếu vùng tim ở mặt và biểu Tùng cứ nằm đó khi nào cảm thấy bắt đầu mệt thì nói tôi biết. Thời gian trôi qua, 15 phút sau Tùng cho biết có cảm giác mệt nhưng chịu được chưa cần phải ngồi dậy. Tuy nhiên, tôi cũng cho Tùng ngồi dậy vì ý đồ chẩn trị của tôi đã đạt. Và tôi chợt nhớ đến chứng Tâm Huyền được Danh y Trương Trọng Cảnh nói đến trong Kim Quỹ Yếu Lược – giới Đông Y xem ông Trương Trọng Cảnh như một Y-tổ.
Hỏi thêm, Tùng cho biết cậu là cầu thủ nằm trong đội tuyển bóng đá của Huyện.
-          Khát nước trong khi luyện tập hay thi đấu, em uống như thế nào? Uống ừng ực hay…… uống từ từ ?
-          Em uống ừng ực……….uống nhiều lắm.
-          Sai lầm của em là ở chổ đó. Uống lẹ và nhiều như vậy khiến thủy thấp (nước) không luân chuyển kịp mà đọng lại ở vùng tim khiến mạc treo tim bị trương nước, dãn ra và tim không còn được cố định trong lồng ngực nên khi nằm ngữa, tim thòng xuống đè lên động mạch chủ ngực. Máu không thông suốt dễ dàng khiến tim phải đập mạnh lên để vượt qua trở ngại do chính nó gây ra. Vì thế mà mệt khi em nằm ngữa, không sa dạ dày là còn may……….hihi.
Tôi nói chuyện với Tùng mà cũng để giải thích với Phước và Thanh về trường hợp này: đôi khi phải dùng kiến thức Tây Y để luận bệnh. Tây hay Đông y đều có sở trường và sở đoản cả. Phối hợp 2 kiến thức một cách hợp lý sẽ nâng cao khả năng chẩn đoán vì cái thấy của mình sẽ rộng hơn. Chẩn đoán đúng, điều trị mới đạt, giãm sai lầm, là điều hiển nhiên. Đó là quan điểm của tôi.
Hôm sau, tôi lại dùng phác đồ cũ. Tùng khỏi bệnh chỉ sau 2 lần điều trị. Về sau, khi gặp hiện tượng này, rất thường gặp ở người lớn tuổi, tôi đều giải quyết thành công thường chỉ cần 1-3 lần điều trị. Tuy nhiên nếu BN có huyết áp cao dương chứng thì không nên trị ngay mà cần đưa HA của bệnh nhân trở về trạng thái âm chứng hoặc ít ra cũng là cân bằng âm dương (lui kim ít hơn 4mmHg). Nếu không, bạn có thể gây tai biến cho BN.
Quận 10, Sài Gòn, 13-04-2014.

NỬA BỘ GIÁNG VÀ BỆNH TÂM THẦN THỂ HƯNG PHẤN.




Trước hết, cần minh định ở đây là dạng bệnh tâm thần nhẹ, được BV tâm thần cho điều trị ngoại trú. Tuy có những lúc tăng triệu chứng nhưng thường thì BN còn kiềm chế được bản thân. Chớ nếu là bệnh nặng thì đố ai đụng được vào người họ……..hihihi. Trong Đông Y, được gọi là CUỒNG với các triệu chứng: người nóng, it ngủ đến không ngủ, mặt đỏ, mắt đỏ, thích ca hát nhảy múa, trèo leo, đập phá, thậm chí có thể tự cởi bỏ quần áo, mắng chửi lung tung, hành hung người khác. Có thể nói gọn là mất ý thức trong mọi hoạt động. Bệnh do nhiệt uất ở Dương Minh phận.
Thật ra loại bệnh này Đông Y chữa tốt hơn Tây y, vấn đề là thầy thuốc biết căn nguyên của bệnh và điều thuốc hợp lý. Tuy nhiên đây không phải Tâm Thần Phân Liệt như một số anh chị em lầm tưởng mà là Tâm Thần thể Hưng Phấn. Còn một dạng ngược lại là Tâm Thần thể Trầm Cảm. Cũng nói năng linh tinh, gần như không có ý thức không biết mình đang nói hay làm gì, cũng thích đi lang thang, thậm chí có khi ăn uống các thứ dơ bẩn……… nhưng nhìn chung là có vẻ ngoài hiền lành không hung dữ như thể hưng phấn nhưng các hiện tượng vô ý thức, mất lý trí thì gần giống nhau. Đông Y gọi thể này là ĐIÊN. Sẽ trình bày sau khi có dịp.
Với DC, nếu bệnh nhân không đến mức hung dữ đánh người bất ngờ thì có thể chữa được và không khó mấy. Nếu là người nhà của BN thì tiện việc điều trị nhất.
Khởi đầu. Một buổi tối thuộc năm 1988, khoảng 7g, tôi đến nhà chị Nga và anh Quảng (hay Quản, lâu ngày không nhớ rõ……..mong anh chị và các cháu thông cảm, hỉ xã cho tui…….hihi) định tán gẫu cho vui. Bước vào nhà, thấy chị ngồi sau bàn nước, mặt nhăn nhó, tôi hỏi:
-          Trời….làm gì mà mặt mày bí xị vậy chị Nga?
-          Dạ…….. má con bị viêm họng từ sáng tới giờ đó thầy ! Con gái lớn của chị trả lời, trong khi chị lắc đầu xua tay, vẻ mặt vô cùng đau khổ…….hihi.
-          Ủa ……..viêm họng thì có gì khó mà từ sáng tới giờ chữa không xong vậy?
-          Dạ………hổng biết nữa. Má con tự châm, rồi ba con châm, rồi thầy Hào châm nữa……..cũng không bớt chút nào hết.
-          Thầy Hào châm gì vậy?
-          Dạ, bộ Tiêu viêm rồi bộ Giáng đủ kiểu hết mà không ăn thua !
Nghe nói có anh Hào châm thì tôi biết không thể sai huyệt được (Hào là đàn anh DC của tôi, tuy y lý không sâu nhưng thủ pháp cũng vững vàng).
“Kỳ vậy ta ?” – tôi nghĩ. Quan sát kỹ, thấy mặt chị Nga đỏ bừng, trán nóng hầm hập, huyết áp không cao, chỉ có mạch đập hơi nhanh và mạnh. Dùng bộ Giáng, Tiêu Viêm là đúng rồi nhưng không giãm là có vấn đề lắc léo gì đây !!?? Anh Hào đã châm thì tôi cũng không thể châm lại như vậy vì đã không hiệu quả rồi. Nhưng châm gì đây?
Suy nghĩ một chút tôi quyết định châm bộ Giáng nhưng chỉ dùng các huyệt bên trái và huyệt ở trục giữa: 124-, 106, 34-, 26, 61-, 3-, 143, 39, 14-, 38-, 222-, 85-, 156-, 87, thêm 14+, 275, 277.
Vài phút sau, mặt chị hạ hỏa……….hihi. Tôi hỏi chị thấy sao…… có đở hông? Chị gật đầu.
Sau 30 phút, tôi rút kim, đưa chị ly nước uống thử. Uống vài hớp xong chị nói:
-          Đứa nào chạy ra mua cho má cái gì ăn đi………..đói quá. Nhịn ăn từ sáng tới giờ !
Cả nhà vui mừng mà tôi cũng vui vì phát hiện ra một khía cạnh khác khi dùng bộ Giáng.
Một thời gian sau tại TT/DC-ĐKLP, 19B Phạm Ngọc Thạch, quận Ba. Đang làm việc tôi thấy có ai đó đứng che ánh sáng của mình. Ngẩng đầu lên định nói người ấy tránh ra một chút thì tôi thấy một trung niên hơn tôi vài tuổi mặc bộ bà ba đen nhăn nhúm và bẩn thỉu, đôi mắt đỏ ngầu như máu đứng ưởn người vổ tay vào ngực, nhìn tôi nói:
-          Có chữa bịnh cho tui không thì nói…..tui là Trưởng Cửa Hàng Kinh Doanh Vàng Bạc quận Phú Nhuận đây! (Thời điểm này quận Phú Nhuận mới khai trương của hàng kinh doanh vàng bạc  - tiền thân của PNJ, là cửa hàng kinh doanh vàng thứ hai sau SJC).
-          À……..có chớ…… anh chờ xong người này là tới anh. Thật ra, nhiều người đến trước đang chờ, nhưng tôi biết đã đụng mặt một bệnh nhân tâm thần rồi. Không linh động là có chuyện ngay……..hihi. Ngay lúc đó, tôi thấy cậu thanh niên bệnh nhân của anh Hào đứng sau lưng ông “trưởng của hàng KD vàng bạc…… tự phong” cười cười với tôi và lấy tay chỉ vào đầu mình. Tôi gật đầu với cậu.
Bệnh nhân ngồi xuống, tôi thấy anh ta không chỉ mắt đỏ mà mặt cũng đỏ lựng,cả người nóng rang. Tôi sực nhớ đến trường hợp chị Nga ở trên. Bèn châm cho anh ta như vậy.
Hôm sau, anh ta đến, vẫn bà ba đen mà bộ khác sạch sẽ hơn, gật đầu chào tôi. Tôi châm như cũ. Hôm sau nữa, không thấy anh ta mà chỉ thấy cậu thanh niên bệnh nhân của anh Hào đến, tôi hỏi mới biết là anh ta đã khỏi bệnh.
-          Sao em biết là ổng hết bịnh ?
-          Thì em ở gần nhà ổng mà (khu vực Huỳnh văn Bánh, Phú Nhuận)…….. Ổng có một mình hà, bịnh cũng lâu lâu rồi……thấy tội nghiệp nên em dẫn ổng đi chữa bịnh đó chớ có ai đâu mà đưa ổng đi !
Thật là kỳ diệu, tôi rất mừng.
Một thời gian sau nữa, một cô gái đưa mẹ đến nhờ tôi chữa bệnh.
-          Má em bịnh mấy tháng rồi, ăn thì bình thường nhưng không chịu ngủ, suốt ngày cứ đòi đi ra đường chớ không chịu ở trong nhà, cả ngày lẫn đêm. Tụi em ba đứa, thay phiên canh bà mà cũng không còn chịu nổi vì còn phải đi làm……..mệt muốn chết luôn! Chữa lung tung nhiều nơi mà không ăn nhằm gì hết !
-          Bà có đập phá, la lối gì không?
-          Dạ không……..chỉ vậy thôi.
Tôi mở hộp kim. Bà đứng phắt dậy “ châm cứu hả…….thôiiiiiii….……đau lắm……đi về”. Cô gái lật đật chụp vai đè bà xuống ghế “má kỳ quá………để thầy chữa bịnh cho má chớ!”. Tôi đóng nắp hộp kim nhỏ nhẹ với bà “Bác ngồi xuống đi, cháu không châm kim đâu, đậy hộp kim rồi nè…bác thấy hông?. Bà ngồi, e dè nhìn hộp kim…….…hihi.
Tôi nói “để cháu khám cho bác coi sao” rồi đặt mấy đầu ngón tay lên bộ huyệt nêu trên. Miệng tôi nói lung tung để phân tán tư tưởng của bà. Dĩ nhiên mỗi lần chỉ được một nhóm vài huyệt, mỗi nhóm tôi đặt 2 phút. Xong bộ huyệt, tôi cho bà về. Đây là cách chữa bệnh bằng thủ pháp dùng khí công hay gọi là nhân điện là trường sinh học gì gì………cũng được vì cùng bản chất.
Lần thứ nhì, vừa đến cô gái đã vui mừng báo tin là bà mẹ đã ngủ được 2 tiếng trong đêm. Vẫn đi lung tung trong nhà nhưng không còn đòi ra ngoài nữa. Lần này tôi đưa cây que dò lên mặt, định day huyệt cho bà thì bà lại đứng dậy. Cảnh cũ diễn ra: cô gái ấn vai bà xuống, tôi lại dỗ ngọt, lại đặt tay lên bộ huyệt. Lần thứ ba, cô gái cho biết bà đã ngủ được 4 tiếng một đêm. Bớt đi lại linh tinh. Lần này, sau khi giải thích cần day huyệt bằng que dò cho mau hết bịnh thì bà chịu để cho tôi day huyệt bằng que dò. Lần thứ tư cũng day huyệt. Lần thứ năm, tôi mở nắp hộp kim, thấy bà không có phản ứng gì tôi nói:
-          Bác có bao giờ bị muỗi cắn chưa?
-          Rồi chớ sao không?
-          Bác thấy có đau không?
-          Đau mà cũng không sao, chịu được.
-          Ậy……..bác thấy cây kim này nhỏ xíu hà…….châm kim này cũng chỉ đau như muỗi cắn là cùng thôi……..chớ không đau như châm kim dài như trước đâu…….châm mau hết bịnh hơn. Bác có muốn mau hết bịnh không?
-          Muốn.
-          Vậy cháu châm cho bác nha.
-          Ừ……..!
Thế là chỉ châm kim 2 lần với 5 lần điều trị trước, tổng cộng chỉ 7 lần điều trị . Bà khỏi bệnh hoàn toàn.
Sau đó, tôi có dịp áp dụng bộ huyệt này cho cậu Giang ở Ô Môn, Cần Thơ, là ca bệnh nặng nhất loại này. Và một số ca bệnh khác nhưng không ấn tượng mạnh như 4 ca bệnh đầu tiên áp dụng bộ huyệt. Có lẻ vì quá quen thuộc rồi !
Hiện nay, DC không còn dùng kim nhưng các bạn có thể dùng day huyệt cũng tốt, tuy kết quả có thể không nhanh bằng châm kim.
Cho tới bây giờ ngồi đây kể lại các câu chuyện, tôi vẫn không biết nên đặt bộ huyệt này tên gì cho “hoành tráng” mà chi gọi nó là NỬA BỘ GIÁNG như lúc thiết kế châm cho chị Nga………...hihi.

 http://taminhdienchan.blogspot.com/2013/08/bo-giang.html
Sài Gòn, quận 10, 14-04-2014.

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

VỀ DỊCH SỞI ĐANG BÙNG PHÁT.


Năm 2011, tại thị xã Hòa Mạc, huyên Duy Tiên, Hà Nam, tôi đã dùng Bộ Tám Vùng Bach Huyết để điều trị sốt siêu vi cho một cậu bé 5 tuổi, đang học lớp lá trường mẫu giáo. Trong bài này vì BN đang sốt cao (41 độ C) nên tôi phải dùng theo phương thức cào phải trước, trái sau ở các vùng số 2,3,4,5,6,7,8.
Nhận định chung của tôi là bộ huyệt này CÓ THỂ trị tốt các trường hợp nhiễm siêu vi. Tuy nhiên cần linh động về thủ pháp để không gây rối loạn thân nhiệt của BN.
Với bênh sởi hay phát ban, để phòng ngừa ta có thể dùng bộ này mỗi ngày MỘT LẦN cho các cháu.
Nếu BN đã mọc các mụt sởi, ta có thể theo cách sau và trị liên tục nhiều lần trong ngày, cách khoảng của các lần tác động từ 1g30 phút, đến tối đa là 2 giờ đồng hồ.

Nếu BN đang sốt thì áp dụng cách cào phải trái liên tục ở các vùng 2-3-4-5-6 như nguyên bản bài viết.
Nếu BN không sốt thì ta nên cào luân phiên phải-trái, rồi trái-phải hoặc ngược lại ở các vùng sau vùng số 1.
Cụ thể như sau:
a- Nếu BN có thân nhiệt hơi ấm, sờ bằng cảm giác chủ quan cũng được. Ta cào vùng số 1 ở giữa mặt, dọc theo sóng mũi. Vùng số 2-4-6-8 ta cào phải trước trái sau. Vùng số 3-5-7 ta cào trái trước phải sau.
b- Nếu BN có thân nhiệt hơi mát, ta cào vùng 1 xong, cào các vùng 2-4-6-8 trái trước phải sau, vùng số 3-5-7 phải trước trái sau.
Nói gọn vậy, nhưng cũng cần theo thứ tự các vùng 1-2-3-4-5-6-7-8.
Dĩ nhiên nếu BN đã lên sởi ở mặt thì cào như thế nào để tránh các mụt sởi, không để chúng vở ra là việc phải làm.
Mời các bạn đọc lại bài "SỐT SIÊU VI VÀ DIỆN CHẨN" đã đăng trong Blog của tôi để biết chi tiết các vùng cần tác động của bộ huyệt này.
http://taminhdc.blogspot.com/2012/12/sot-sieu-vi-va-dien-chan_15.html

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

BÓN PHÂN DÊ GÂY RA TRIỆU CHỨNG CỦA BỆNH TIM.




Năm 1990, tại chung cư Ngô Gia Tự, một nam thanh niên khoảng hơn 20 tuổi. Chỉ đại tiện được vào buổi sáng sau khi hút một điếu thuốc, nhưng hơi khó và phân cứng nhỏ như viên bi (Phế và Đại Tràng là biểu lý mà……nên như vậy cũng phải lẻ……hihi). Tôi châm 22,127,17+-,113+-,7+-, 63,50,19,39,37,1,290+-,0+- và sinh huyệt vùng 104- (năm đó tôi còn dùng kim). Hôm sau BN đại tiện dễ dàng và phân to ra. Trị chừng 4-5 ngày gì đó thì BN khỏi hẵn bệnh bón phân dê và cũng không cần hút thuốc để đại tiện nữa…….! Hổng biết cậu ta có tiếc khi bị mất đi một cái thú trước khi đại tiện không?
Sau đó vài tuần, tôi nhận một BN nữ ở Trần Huy Liệu, Phú Nhuận, hơn 60 tuổi bị tai biến đã lâu, cũng bị táo bón phân dê từ trước, cho đến nay lại càng bón hơn vì thêm bệnh liệt. Sau 2 lần châm như trên, bà đã tự đại tiện được và phân không còn nhỏ cứng như phân dê nữa.Tôi hết sức ngạc nhiên vì đây là trường hợp bệnh mạn tính lâu năm chớ không phải mới bị bịnh như cậu thanh niên kể trên. Tuy nhiên sau vài ngày đại tiện thông đều thì bà lại bón. Nhưng cuối cùng rồi cũng ổn thỏa sau khoảng 1 tháng điều trị. Ca này tuy không thành công về vận động nhưng giúp tôi niềm tin và ánh sáng hé mở của một bộ huyệt có thể điều trị tốt những loại bệnh do âm hư. Vì ngay hôm bà tự đi cầu được, tôi mừng rỡ chạy ngay đến nhà thầy Hình Ích Viễn báo cáo trường hợp mới lạ này. Anh nói “kiểu này phải dùng Ma Nhân Hoàn mới xong……..ông về coi trong Kim Quỷ Yếu Lược đi”. Tôi về coi lại thì ra bệnh này được Ông Trương Trọng Cảnh kết luận do âm hư, cần dùng Tể Ma Nhân Hoàn để trị. Đã tâm niệm quyết không dùng thuốc…..thà chịu thua nếu không trị được……để xem môn DC có uy lực đến đâu, giới hạn DC ở đâu, nên tôi chỉ dùng DC trong ca này (cũng như mọi ca bệnh khác). Tuy không dùng thuốc nhưng tôi vẫn theo học thầy Viễn cho đến hết chương trình vì tôi cần y lý để tránh sai lầm trong việc trị bệnh cho mọi người…….đồng thời muốn mượn y lý từ các bài thuốc kinh điển để chuyển thành các bộ huyệt DC, góp một phần nho nhỏ trong việc nâng cao phương pháp.
Tôi rất mừng vì tìm ra một giải pháp cho DC giải quyết một loại bệnh khó (loại bệnh này mà các bạn vuốt quanh môi sẽ khiến càng bón hơn, tôi đã trãi qua điều này…..hihi). Năm đó, tôi chỉ dám đặt tên là bộ Bổ Máu.
Tôi ấp ủ tên bộ huyệt này là BỔ ÂM HUYẾT từ đó nhưng chưa đổi cho đến sau khi tìm ra huyệt 63M…..ở bên Nga (1992)….. thì phác đồ hoàn chỉnh…..Và sau đó, khi nó trị được bệnh tiểu đường, rồi thoái hóa khớp, rồi goutte gây cứng khớp….vv…… và các trường hợp huyết áp cao Dương-chứng. Năm 1997 tôi mới dám chính thức gọi nó là bộ BỔ ÂM HUYẾT cho đến bây giờ…..hihi. Lưu ý các bạn huyệt 63M là huyệt rất quan trọng trong bộ này. Từ huyệt 63 kéo ngang ra gặp đường dọc từ huyệt 130 kéo xuống là vị trí của 63M.
Từ đó loại bệnh này thành công khá nhiều, kể cả với kỹ thuật day cào sau này. Trong đó có mẹ của anh Thống ở Mỹ, là ca bệnh nặng nhất loại này. Được giới thiệu, anh mời tôi đến điều trị cho mẹ. Bà tên Nguyễn Thị Xê, thường trú ở Rạch Giá, bệnh nặng hơn tháng nay, từ BV Đa Khoa Rạch Giá chuyển lên BV Chợ Rẫy, xuất viện nhưng vẫn còn rất mệt.Lúc đó khoảng giữa năm 2005.
Khi tôi đến, BN không nằm được, luôn phải nữa nằm nữa ngồi, thở dốc, biết đói mà không ăn quá một muổng cháo (nên phải cho ăn nhiều lần), uống nước thì chỉ uống được từng muỗng. Không ngủ và cũng không đại tiện cả tuần dù có thuốc tây hổ trợ. Gầy trơ xương, môi khô trắng, da khô khốc bong tróc như bị bệnh vảy nến, người nóng như sốt mà thân nhiệt không cao (thường được gọi là nóng giả). Mắt mệt mỏi nhưng vẫn còn thần khí. HA chỉ khoảng hơn 140/80, Dương chứng rất cao: lui kim 4 nấc.Tim loạn nhịp và nhanh hơn 100. Anh Thống cho biết đại khái là BV chẩn đoán bệnh RLTK tim và suy kiệt cơ thể, ngoài ra không có gì. Họ cho thuốc, tim ổn định tốt hơn lúc chưa nhập viện rồi khuyên đem về bồi dưỡng và hướng dẫn thụt tháo cho bà khi cần (vụ này thì bà có thừa kinh nghiệm……..mấy chục năm rồi chớ bộ….hihi). Bí thế, anh đành “theo” DC……rồi tìm đến tôi……...hihi.
Khám kỹ (hơn 30 phút), biết BN ăn kém đã lâu, riêng táo bón đã rất lâu, vài chục năm. Thỉnh thoảng lại phải thụt tháo mới đi cầu được vài hôm rồi lại bón.
Nhận định BN bị rối loạn tim do Âm hư cực độ. Tôi day nhẹ Bổ Âm Huyết ở bàn chân rồi thu xếp đồ nghề. Anh Thống thảng thốt chụp tay tôi, hỏi .
-          “ Ủa……làm vậy thôi hả thầy…….thầy làm bấy nhiêu thôi sao?”
-          Tôi cười nhẹ: Chổ thầy Châu giới thiệu tui với anh, còn lo ngại gì?
-          Cậu ta e dè: “dạ……uhm……..rồi………thầy nhắm còn chữa được hông? Còn cứu má em được hông ? Em bỏ việc bên Mỹ về đây lo cho má em đó thầy ơi !!! Mong thầy cố gắng giúp gia đình em!!”
-          Tui không dám bảo đảm chắc 100%, nhưng tui nghĩ là còn chữa được. …..tui đã nhận bệnh thì cố gắng chớ sao lại không! Cứ yên tâm đi mà…….!
Hôm sau tôi đến (mỗi ngày chỉ điều trị một lần), bà không còn thở dốc như hôm qua, nằm ngữa được, đã ăn được 1/2 chén cháo, uống nước gần như bình thường, đêm ngủ được khoảng 2 giờ. Lại day Bổ Âm Huyết ở bàn chân, thêm day Bổ Âm Huyết ở mặt, phản chiếu vùng ruột già bị tắc (vùng 104 -).
Hôm thứ ba, tôi đến. Anh Thống kể khoảng 16g chiều qua (sau lần điều trị thứ hai) bà mắc cầu rồi tự đi được 3 cục phân nhỏ như viên bi, cứng như đá, Thống lấy chiếc đủa chọc không bể được, đêm ngủ được 4 giờ đồng hồ, nằm ngồi thoải mái, ăn được 1 chén cháo, uống nước bình thường. Tôi đo huyết áp, vẫn khoảng 140/80 nhưng nhịp tim chỉ còn hơn 90.
Tôi hỏi Thống đã yên tâm về kiểu làm việc của tôi chưa (khám thì lâu, chữa thì mau mà nhẹ nhàng, đơn giản)? Anh cười, đòi theo học DC với tôi……..hihi. Anh quy tụ vài người cho tôi mở lớp. Đây là lớp huấn luyện DC thứ nhì sau 9 năm ẩn dật (1996-2005)…….hihihi.
Từ đó, mỗi ngày bà lại tự đuổi ra được vài cục phân cứng như sỏi như vậy suốt hơn 1 tháng đầu điều trị, có hôm hơn 10 cục……hihihi. Khi bà khỏe hơn, có thể đi đứng bình thường, tôi khám kỹ mới hay là phân khô như trên đóng đầy trong ruột già của bà từ vùng Val hồi manh đến Đại tràng Sigma. Hai tháng đeo đuổi (cũng chỉ Bổ Âm Huyết, phản chiếu ruột già……..làm chủ lực)……..bà lên cân phục hồi thể trạng bình thường vốn có, ăn ngủ tốt, đại tiểu tiện tốt, huyết áp và tim mạch tốt. Tôi cho bà “xuất viện”…. hay gọi là tui “xuất khỏi nhà” bà…..thì đúng hơn …...hihi. Dĩ nhiên có một tiệc chia tay thân tình do bà làm bếp trưởng và các học viên nữ trợ giúp.
Tóm lại, trường hợp này chỉ vì táo bón phân dê nhưng không được giải quyết dứt điểm, lâu ngày bệnh phát triển nặng lên dần, ăn ngủ kém dần gây suy kiệt cơ thể, khiến tim bị rối loạn. NGỌN ở tim mà GỐC lại ở ruột già.
Trong Đông Y, bón  thường được điều trị bằng ba bài Điều Vị Thừa Khí, Tiểu Thừa Khí, Đại Thừa Khí. Nhưng nếu táo bón phân dê thì cả 3 bài đều không dứt điểm được mà phải dùng bài Ma Nhân Hoàn của danh y Trương Trọng Cảnh. Giải pháp này có công dụng y như bài “Ma nhân hoàn” trong Kim Quỷ Yếu Lược của Trương Trọng Cảnh.
Mời các bạn có tay nghề Đông Y dùng thử bài này của môn DC xem sao nhé, không cần vị thuốc nào, không củi lửa đun nấu gì cả …….chỉ cần một cây cào dò nhỏ thôi…….hihi. Bạn có thể tham khảo thêm bài Bổ Âm Huyết ở mục TƯ LIỆU DIỆN CHẨN trong blog này của tôi.
LƯU Ý: táo bón phân dê không phải lúc nào cũng do âm hư đâu nha các bạn. Cần chẩn đoán chính xác trước khi điều trị.
Sài Gòn, 17-09-2013.